GIA ĐÌNH TAN NÁT
(Cadn.com.vn) - Phạm Thị Vân (1978, trú xã Quế Bình, H. Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam) sinh ra trong một gia đình nghèo có 3 người con, 2 gái, 1 trai. Vân là con út nên được bố mẹ, anh chị rất mực thương yêu. Nhưng rồi khi mới vào lớp 4, Vân đã tự ý bỏ học để được tự do, thoải mái rong chơi. Gia đình nghèo, bố mẹ lại đầu tắt mặt tối nên cũng chẳng ai buộc Vân phải kiếm thêm vài con chữ.
Càng lớn, vẻ ngoài Vân càng phổng phao, xinh đẹp, nhưng tâm hồn, nhân cách thì ngày càng méo mó. Mặc cho bố mẹ, anh chị can ngăn, hằng ngày Vân đàn đúm, giao du với những đối tượng bất hảo. Ngay cả chọn chồng, Vân cũng chọn “ý trung nhân” là một người có “số má” ở địa phương. Khi Vân lấy P.V.T., hai bên gia đình đều lo lắng bởi họ nghĩ “trai tứ chiến gặp gái giang hồ” sẽ có kết cục không tốt đẹp. Lo lắng thì lo lắng chứ chẳng ai khuyên can được hai con người không sợ trời, không sợ đất này.
Năm 1997, Vân sinh con trai đầu lòng khi cô 19 tuổi. Cuộc sống trở nên khó khăn khi cả hai mạnh tiêu nhưng ngại lao động nặng nhọc. Thay vì chăm chỉ làm ăn như bao gia đình thuần nông khác, đôi vợ chồng trẻ lại bàn bạc cách kiếm tiền sao cho nhanh nhất. Phương án cả hai cùng nhất trí là Vân ở nhà nuôi con để T. lên H. Phước Sơn đãi cát tìm vàng. Vàng đâu chẳng thấy, mấy năm sau T. về, thân hình tiều tụy, suốt ngày ngáp ngắn ngáp dài vì đã “bặp” vào “nàng tiên nâu”.
 |
|
Phạm Thị Vân kể về nửa đời lạc lối của mình. |
Của cải trong nhà vốn đã ít ỏi cứ lần lượt đội nón ra đi cùng với “đô” thuốc của T. ngày một cao. Vân hết cảnh ăn không ngồi rồi, chuyển sang buôn bán dạo thịt cá, rau mà người quê thường gọi là “chợ di động”. Những đồng tiền Vân tích cóp được từ gánh hàng rau đều bị T. nướng hết vào ma túy. Vợ chồng chửi rủa, đánh đập nhau như cơm bữa. Có lần, vì không đưa tiền cho chồng mua thuốc thỏa mãn cơn nghiện, Vân bị anh ta đánh phải chuyển đến bệnh viện cấp cứu. Không chịu đựng được nữa, Vân bụng mang dạ chửa dắt đứa con trai đầu bỏ đi. Sau đó ít lâu Vân nghe tin chồng mất mạng trên núi vì ma túy và vì cả HIV.
ĐI THEO VẾT XE ĐỔ
Rồi Vân cặp kè với B.T.L. (1982, quê Quảng Trạch, Quảng Bình) - một kẻ không nghề nghiệp. Vân gửi hẳn 2 đứa con cho vợ chồng em gái của P.V.T. nuôi. Đáng lẽ ra, với nỗi đau mất chồng và thương con nhỏ dại, Vân phải căm hận và tránh xa những kẻ đã gieo rắc cái chết cho chồng. Nhưng không, vì hám tiền, cô lại dấn thân vào con đường buôn bán thứ bột trắng chết người đó.
Dù bụng mang dạ chửa, Vân vẫn “tích cực” đi buôn hàng trắng. Để thuận lợi cho công việc của mình, cô rủ rê người tình B.T.L. tham gia. Chiều lòng người đẹp và cũng sẵn bản tính liều lĩnh, ngày 27-3, L. mượn xe máy chở Vân lên TT Khâm Đức, Phước Sơn mua ma túy của T.V.T. Cặp tình nhân mang về chia nhỏ bán cho các con nghiện lời được 1.200.000 đồng. Thấy kiếm lời quá dễ, 6 ngày sau, Vân và L. tiếp tục lên Phước Sơn mua heroin về bán cho các con nghiện. Khi có việc không thể đi Phước Sơn lấy hàng, Vân liền dùng tiền dụ dỗ chị dâu là N.T.H. đi mua ma túy giúp mình. Trong một lần bán và cho N.V.H. (trú Thăng Bình, Quảng Nam), N.T.H. (trú Phú Ninh, Quảng Nam) sử dụng ma túy tại nhà, Vân bị lực lượng CSĐTTPVMT CA tỉnh Quảng Nam bắt quả tang. Bị TAND tỉnh tuyên phạt 9 năm tù, nhưng thời gian này Vân đang mang thai nên chưa đầy 2 tháng sau ngày bị bắt, cô được cho tại ngoại để sinh con.
“CON TRONG DẠ, MẠ... BUÔN MA TÚY”
“Xem mặt mà bắt hình dong”, có lẽ kinh nghiệm của người xưa không thể áp dụng với Phạm Thị Vân. Nhìn người phụ nữ có khuôn mặt khả ái, dịu dàng, đằm thắm này không ai có thể ngờ rằng đó là một nữ quái buôn ma túy với nhiều thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt. Lợi dụng chính sách nhân đạo của Nhà nước, Vân lên kế hoạch “sống chung với mang thai và ma túy”. Bởi thế, trong thời gian tại ngoại, Vân vẫn tiếp tục lao vào con đường cũ. Lúc này, Vân sống như vợ chồng với T.V.B. (1967, trú Thăng Bình, Quảng Nam). Đã có vợ và 3 con, nhưng B. đã phụ vợ, bỏ con theo người đẹp đi phân phát ma túy cho hàng trăm con nghiện trên địa bàn Quảng Nam và TP Đà Nẵng.
Để khỏi vướng bận chân tay, Vân lại gửi đứa con thứ 3 cho vợ chồng người anh nuôi. Không chăm sóc, thương yêu con như những người phụ nữ khác, nhưng tuổi của con thì Vân luôn ghi nhớ trong lòng, bởi đó là “bùa hộ mệnh” của cô. Khi đứa con thứ 3 gần được 36 tháng tuổi thì Vân lại mang bầu đứa thứ tư với T.V.B. Thế là Vân lại được hoãn thi hành án!
Sinh đứa con thứ tư chưa hết thời gian ở cữ, Vân đã “lên đường” đi buôn ma túy. Lần này, Vân tham gia vào đường dây buôn bán ma túy lớn hơn, quy mô hơn và bản thân cô cũng ma mãnh hơn. Trước đây Vân lôi kéo chị dâu, nay lại lôi kéo thêm anh chồng vào đường dây của mình và dùng cả những đứa con nhỏ dại của mình làm bình phong. Ngày 21-7-2011, sau chuyến giao dịch mua bán ma túy với Nguyễn Xuân Thủy - một “ông trùm” ma túy, Vân và B. bị lực lượng CA bắt quả tang. Bị kết án 18 năm tù, “truy lĩnh nợ cũ”, Vân lĩnh tổng cộng 27 năm tù. Lần này rất may cho xã hội, Vân... chưa kịp mang bầu!
 |
|
Nguyễn Xuân Thủy cùng tang vật bị CQĐT thu giữ trong cuộc “giao dịch” với Phạm Thị Vân. |
Trò chuyện cùng tôi, đôi mắt của người đàn bà đẹp u buồn khi được hỏi về gia đình. Vân kể, người cha già vừa vào thăm cô. Ông khóc rất nhiều khi nhìn đứa con gái út ông thương yêu bị tù tội. Ông bảo ba già rồi, không biết có còn ngày vào trại thăm con nữa không, chỉ mong con đừng tái phạm nữa. Đứa con trai đầu của Vân cũng vừa nghỉ học, bởi cháu không chịu được cú sốc quá nặng từ người mẹ mang lại. Còn đứa con trai út thì khóc toáng lên khi Vân định ẵm nó. Tôi hỏi vì sao, cô thành thật trả lời vì nó không nhận ra mẹ. Tôi nghĩ, đứa trẻ mới 30 tháng tuổi, nó khóc vì không nhận ra mẹ sẽ bớt đau đớn hơn nếu nó khóc khi hiểu được những việc làm tội lỗi của người mẹ.
Vân nói với tôi mà như với chính mình, rằng, lần này quyết tâm không quay lại con đường cũ. Và nếu gặp người nào đó như mình, cô sẽ kể cho họ nghe về kết cục bi thảm của đời mình và khuyên họ từ bỏ con đường tội lỗi.
Phương Hiền