Thơ vui, đời thêm vui…
Trên hai mươi năm đi làm báo mảng kinh tế với biết bao vui buồn, tôicó nhiều cơ duyên để tiếp cận với các doanh nhân ngay từ thời bao cấp đầy khó khăn, oan nghiệt cho đến thời kỳ hội nhập sau này.
Tôi quen biết nhiều, nhưng ít người mình thân thiết, thậm chí rất mau quên vì chỉ tiếp cận, tác nghiệp báo chí mà thôi, chẳngmấy ai cùng hội cùng thuyền. Thế mà trong số các doanh nhân ấy, vẫn còn vài người luôn gần gũi, thân thiết với tôi cho đến tận bây giờ. Một trong những người tôi yêu quý, kính trọng lâu bền, đó là anh Huỳnh Văn Chính, người đã tạo dựng một thương hiệu lớn cho Đà Nẵng. Anh đã khốn khổ, thậm chí có khi suýt đánh đổi cuộc đời mình vì sự sống còn và phát triển của Công ty Dệt may 29 Tháng 3. Anh vừa là người bạn văn nghệ vong niên, vừa là một doanh nhân đặc biệt mà tôi hết lòng ngưỡng mộ.
Đâu dễ ai cũng có một tác phẩm trong đời như anh vậy. Làm kinh tế ăn xổi thì nhiều, nhưng để lại tên tuổi như Công ty Dệt may 29 Tháng 3 vì lợi ích cho cuộc đời này thì quá khó. Lẽ ra khi tuổi già, anh cần nghỉ ngơi, dành thời gian để hưởng thụ, bởi lăn lộn, làm việc suốt mộtđời khổ nhọc, ai chẳng mong dành những phút giây lúc về chiều bên con cháu, gia đình.Nhưng, Huỳnh Văn Chính lại bỏ thời gian ngồi nhặt nhạnh từng trangbản thảo từ những bài thơ của thời niên thiếu, thơ vui nói lái sau này, đặc biệt là những hồi ức thấm đẫm tình yêu gia đình, quê hươngsâu nặng trải dài suốt cuộc đời mình để lưu lại cho con cháu mai sau.
Sau tập thơ Một đời nhả tơ chất chứa bao thăng trầm dâu bể, bao lo toan, hạnh phúc từng ngày, nay anh Huỳnh Văn Chính lại tập hợp những bài thơ vui, nói lái, cả những bài thơ đối đáp với nhà báo lão thành Đặng Minh Phương và bạn bè tri âm, tri kỷ của anh để cho ra đời đứa con tinh thần độc đáo mà không ít người yêu mến anh mong đợi. Đó là tập “Thơ vui, đời thêm vui” vừa ra mắt khi Dệt may 29 Tháng 3 tròn 50 tuổi, một chặng đường gian nan nhưng hạnh phúc với biết bao, vì doanh nghiệp này đã mang lại cho bao người cuộc sống ấm no, thành đạt.
Huỳnh Văn Chính trót “đã tình nguyện một kiếp tằm/ khó khăn vẫn phải góp phần nhả tơ”. Tằm lại tiếp tục nhả tơ, lần này anh mang thơ vui cho đời thêm vui, nhả cho hết những cưu mang của một kiếp người. Cái cười trong thơ nói lái của Huỳnh Văn Chính rất thông minh, chất chứa bao suy tư, không chỉ là thơ trào lộng để giải trí mà còn là tiếng nói đồng tình, hướng đến điều cao đẹp của bao người, gắn với trách nhiệm của một công nhân với xã hội. Có thể nói, Huỳnh Văn Chính là một hiện tượng hiếm có về thơ nói lái, một đặc trưng của xứ Quảng. Nhiều người, nhất là giới báo chí văn nghệ đều ít nhiều công nhận tài trào phúng, đối ứng của anh nhanh như điện, thông minh, giàu hình ảnh, đa nghĩa, đa chiều.
Sau này có thể người ta sẽnhớ Huỳnh Văn Chính là một doanh nhân đã tạo dựng thành công một thương hiệu lớn cho thành phố Đà Nẵng, nhưng thơ vui, nói lái của anh biết đâu mọi người lại nhớ nhiều hơn. Tôi tin chắc rằng, chẳng bao giờ người dân Quảng Nam quê tôi quên những câu thơ nói lái một thời của Huỳnh Văn Chính. Biết đâu sẽ có một ngày không xa, các nhà nghiên cứu về loại hình văn học này sẽ tìm hiểu và phân tích sâu hơn về thơ nói lái của Huỳnh Văn Chính. Cái cười đầy cá tính, là ký ức sống, là sự trải nghiệm, thể hiện thái độ sống của tác giả trước bao biến đổi của cuộc đời mang tính tự trào trên nền tảng khẩu ngữ của dân gian. Không chỉ có vậy, mà thơ nói lái của Huỳnh Văn Chính còn mang đậm bản sắc vùng miền, góp phần làm phong phú truyền thống của xứ Quảng trong loại hình nghệ thuật này.
Mỗi người đều có số phận riêng, buồn vui nhiều khi chẳng biết tỏ bày cùng ai, chỉ biết gửi gắm lại trên từng tác phẩm của mình. Trải qua bao nhiêu thăng trầm, sóng gió, những được mất ở đời, cả những người nổi tiếng họ còn chưa lý giải hết thì đâu ai dám khẳng định sự nghiệp của một con người bình thường, một doanh nhân thành đạt nặng nợ với văn chương như anh Huỳnh Văn Chính sẽ còn lại gì cho mai hậu. Riêng với tôi, điều lớn lao và đáng quý trọng nhất về anh, đó là cách sống đầy nhân nghĩa của doanh nhân Huỳnh Văn Chính với cuộc đời này. Để có được nhữngđiều quý giá ấy chính là nhờ ở tình yêu đắm say văn chương của anh, từ tâm hồn của một người yêu thơ cháy bỏng.
Nguyễn Ngọc Hạnh


