Pha màu riêng cho từng nghệ sĩ
Nhà báo Vương Tâm - cựu Trưởng Ban Cuối tuần Báo Hà Nội mới, người con của xứ Đoài - tỉnh Sơn Tây cũ, nay thuộc TP Hà Nội - đã pha 27 bảng màu rồi vẽ nên 27 chân dung họa sĩ và nhà điêu khắc - đủ quen để bâng khuâng nhớ về, đủ lạ vì nó được nhìn từ đôi mắt của một người lao động chữ luôn tâm niệm: đã “vẽ” chân dung người nào thì phải “vẽ” cho kỳ được cái tinh cái tướng của con người ấy.
Nhà báo Vương Tâm chia sẻ rằng, cuộc đời mỗi người nghệ sĩ tự thân đã là một bức tranh chân dung tự họa sinh động: đủ sắc diện để làm nên mảng khối, đủ tính cách để làm nên số phận, đủ giọng điệu để làm nên câu chuyện riêng, đủ cả cương dấn thân để làm nên điều ngưỡng vọng, đủ bí ẩn để gợi khơi sự khám phá... Từ quan niệm “rất hội họa” đó, ông khi viết về các nghệ sĩ luôn đòi hỏi ở mình: nó phải là một cuộc tìm kiếm cái tôi của những chân dung ấy, với niềm hứng khởi, say mê. Mỗi bài viết - như nhà báo Vương Tâm tự yêu cầu: phải là một tác phẩm về nhân vật - người đọc thấy rõ sự vận động của cái tôi nhân vật, cả phần âm bản lẫn phần dương bản, cả những kiến giải của tác giả về đời sống, cũng như những tác phẩm đã làm nên tên tuổi của nhân vật. Ông khi viết về các nghệ sĩ tối kỵ việc chỉ dừng lại ở những thông tin mang tính thống kê về nhân vật. “Trước mỗi chân dung nghệ sĩ, tôi thường không có thói quen viết ngay. Chuẩn bị tư liệu thật kỹ, mổ xẻ chúng dưới nhiều góc độ, nuôi dưỡng cảm xúc để yêu nhân vật, tôi sau đó mới tìm cách thể hiện câu chuyện của mình về nhân vật”, nhà báo Vương Tâm cho biết.
Ông tâm niệm: tìm ra một nghệ sĩ tài năng nhưng chưa ai viết đến hoặc mới ít người viết đến cũng coi như một sự thành công của người lao động chữ. Những nghệ sĩ đã quá quen thuộc thì góc nhìn của người lao động chữ đóng vai trò quyết định đến việc người đọc nên hay không nên xem chân dung nhân vật. Nhà báo Vương Tâm bảo, “vẽ” lại chân dung nghệ sĩ đã nổi tiếng là một thách thức thú vị và khó nhằn. Người viết sau phải thể hiện thế nào để nhân vật của mình mang một diện mạo khác diện mạo của người viết trước nhưng vẫn phải là chân dung của nhân vật ấy?! Một bố cục khác, một nhịp màu khác, một tâm thế khác - nó là cách để ông tạo ra giọng điệu cho riêng mình, kể về một điều cũ bằng một góc nhìn mới, một mã chữ mới. Nhà báo Vương Tâm đã “lẩy” ra chân dung họa sĩ Bửu Chỉ, với “con mắt nhìn qua kẽ tay” - một hình tượng rất Bửu Chỉ. Qua hình tượng “rất Bửu Chỉ”, ông nhận thấy ở Bửu Chỉ một tính cách mãnh liệt, bên cạnh sự dịu dàng bao đời nay của Huế. Nhà báo Vương Tâm tiếp tục “pha màu” rồi “vẽ” nên chân dung họa sĩ Hoàng Hồng Cẩm bằng sự lưu luyến đến day dứt: “Tranh chân dung của Hoàng Hồng Cẩm toát lên cõi hỗn mang cuốn hút thị giác qua những mảng màu u trầm”. Ông cũng đã dành riêng cho họa sĩ Võ Trịnh Biện - một họa sĩ sống và vẽ tại Đà Lạt - những mảng màu thật đẹp, một vẻ đẹp ánh lên từ những vần thơ của chính họa sĩ Võ Trịnh Biện: “Đời con mãi ngập úng/ Theo nước rã sợi mây/ Mẹ bao lần vớt vát/ Bầu trời chảy qua tay”. Tranh của họa sĩ Võ Trịnh Biện là những bài thơ của sắc màu, được chưng cất qua lớp chồng ký ức của một kẻ tha hương: “Đàn bò quên tiền kiếp/ Lang thang tìm nhân duyên”.
27 chân dung nghệ sĩ góp mặt trong cuốn sách “Rượu hay người kể chuyện” - tập ký chân dung của nhà báo Vương Tâm - do NXB Văn Học ấn hành - năm 2026, qua lao động chữ của ông, mỗi người hiện lên một vẻ, nhưng tựu trung, mang một điểm chung, đều lao lực trong sáng tạo nghệ thuật. “Sáng tạo và sáng tạo không ngừng nghỉ. Đó chính là sứ mệnh của người nghệ sĩ”, nhà báo Vương Tâm viết về họa sĩ Lê Đại Chúc. Nó cũng là lời xác quyết của ông trên hành trình thầm lặng suy tư cùng con chữ.
TRỊNH CHU






