Vằn vện với... đời! (2)

Thứ sáu, 26/06/2009 00:00

(Cadn.com.vn) - Lâm kể, hồi ấy, dù “cái máu đại bàng” luôn hừng hực trong người, cộng với tiếng tăm sau trận “thư hùng” để lại cũng đủ cho Lâm có được “địa vị” vững vàng ở chốn trại giam. Tuy nhiên,  để “thị uy”, “dằn mặt” đám đàn em, hay những kẻ ti toe chân ướt chân ráo bước vào chốn tù đày, nên cũng như những “đại ca” khác, Lâm phải xăm lên cơ thể mình hình ảnh biểu tượng cho “đấng bề trên”. Lâm bảo, ở trại giam, làm gì cũng có “luật” của nó. Xăm mình cũng vậy, cũng có những quy tắc riêng. Tất nhiên, “quy tắc” ấy là do những người “cầm trịch” trong buồng giam đặt ra.

Xem lại kỳ trước:

Bài 1: Tự bạch của “Lâm đại ca”(Vằn vện với... đời!)

Bài 2: Hình xăm biết nói...

Không phải bất cứ tù nhân nào cũng được quyền tô vẽ lên cơ thể mình những hình xăm theo ý muốn. Thường thì “những kẻ bề tôi” không được phép xăm mình, thế nhưng, nhiều trường hợp, kẻ không được phép ấy lại bắt buộc phải xăm, để thể hiện rõ “đẳng cấp tôi tớ” của mình. Đó là những hình chẳng lấy gì làm đẹp đẽ như hình chó, hình lợn, hình kẻ hành khất gầy đói giơ xương... Và, khi nhìn vào những hình xăm ấy, chẳng cần giới thiệu, ai cũng biết ngay kẻ đang đối diện với mình không có gì là ghê gớm, “kiếp sống tiện dân”, “thân lừa ưa nặng”. Những kẻ “bề trên” thì hoàn toàn ngược lại.

Quy trình để hoàn thành một hình xăm cũng khá phức tạp. Đầu tiên, “họa sĩ” - kẻ có hoa tay trong trại vẽ phác thảo hình xăm trên giấy hay bất cứ chất liệu gì có thể. Nếu hình đó được “duyệt” thì “họa sĩ” vẽ lại hình đó lên người. Khâu chế mực cũng hết sức cầu kỳ: những chiếc dép cao su được đánh rửa sạch sẽ, sau đó đốt lấy muội tro. Kế đến, đem muội tro ấy hòa với kem đánh răng, tạo thành thứ mực đen nhẫy, đặc quánh. Khi xăm, thứ hỗn hợp đó được tẩm trên đầu cây kim có cuốn chỉ mịn và mỗi nốt kim đâm, mực sẽ ăn sâu vào da thịt, không cách nào tẩy xóa được. Lâm tiết lộ: Với giang hồ thứ thiệt, hình xăm là dấu hiệu để nhận biết xuất xứ và đẳng cấp. Giang hồ gốc miền Nam có xăm hình đại bàng thì cái đầu con chim cũng dứt khoát trông nghiêng. Ngược lại, đại bàng nhìn thẳng hoặc tòa lâu đài, nhìn biết ngay đó là dân chơi trong giới giang hồ gốc Bắc. Đám tù “con rạ” (đi tù nhiều lần) chẳng dại gì phạm vào những điều cỏn con nhưng tối kị ấy, bởi chẳng tên nào muốn vô tù còn bị lãnh đòn “hội chợ” vì “tội” tự xếp “lộn chuồng”! Đám đầu bò đầu bướu quen càn quấy thời nào cũng khoái hai loại hình xăm: Hoặc đầu cọp nhe nanh hoặc đại bàng dang cánh. Hai hình xăm này ám chỉ một sự phô trương sức mạnh hoặc khao khát trở thành chúa tể. Mấy thằng oắt con chán đời mới tập tễnh “dân chơi” thì khoái xăm hình trái tim bị mũi tên xuyên thủng - chỉ một mối thất tình, hay hình một cánh buồm lẻ loi - ngầm ý oán cuộc đời vô định. Dưới những hình xăm này, chúng thường thích kèm theo một vài câu khẩu rẻ tiền như “hận đời đen bạc”, “đời là bể khổ, tình là dây oan”!...

Khác hoàn toàn với sở thích xăm mình như là một cách chơi quậy phá, đua đòi của giới trẻ, trong giới giang hồ, đặc biệt là giang hồ có tổ chức kiểu “xã hội đen” thì việc xăm hình phải có quy luật riêng, hình xăm không thể tùy tiện mang ý nghĩa nhận dạng...

Cũng xuất phát từ những trại tù, các loại hình xăm mang ý nghĩa phân phong “đẳng cấp” đã xuất hiện. Tù tứ cố vô thân, bị xếp vào loại “âm binh bất ma”, xuất thân từ cô nhi viện nên chẳng khi nào có giỏ thăm nuôi, được xăm hoa hồng trên vai trái. Trong giới giang hồ, bông hồng là hình xăm có vị trí thấp nhất, đồng thời nó cũng là vết rạch đau đớn bộc lộ một ý thức luôn thiếu thốn và khát khao tình thương. Cũng vị trí đó, nhưng những tên tội phạm giết người hay đám sát thủ chuyên đâm thuê chém mướn, hình xăm sẽ là một chữ “binh” viết bằng chữ Hán. Trong bàn cờ tướng, cùng với chữ “tốt”, chữ “binh” cũng được gọi là chốt, nghĩa là loại chỉ biết “thí mạng cùi”, chỉ đâu đánh đó, đã “qua sông” (dấn thân vào giang hồ) là chỉ thẳng tiến, không bao giờ biết (hay được phép) quay trở lại. Loại này được dân giang hồ đánh giá cao về “phẩm chất tội phạm”, nhưng lại không được coi trọng về vai vế, chỉ là những kẻ tay sai.

Đẳng cấp cao nhất trong giang hồ là thiểu số những kẻ trên bả vai trái có thích chữ “nhẫn” - trên có bộ “đao”, dưới có bộ “tâm”, diễn nôm là sự mạnh mẽ, nguy hiểm giấu trong tấm lòng. Kẻ mang chữ “nhẫn”, ngoài đời phải là một đàn anh khét tiếng, giàu “chiến tích” bất hảo, đàn em đông đảo và có ân có uy, được giang hồ thừa nhận. Y cũng phải là kẻ vào tù ra khám không chỉ một lần, án dài và nặng, thường là gây án mạng vì “thanh lý môn hộ” (trừng phạt đàn em cùng băng) hoặc gây án do “chiến tranh băng đảng” trong những cuộc chiến giành lãnh địa. Những kẻ trộm cắp hay nghiện ngập không bao giờ được nâng lên đẳng cấp này. Vào tù, đám này vẫn ăn trên ngồi trốc, ăn miếng ngon nhất, nằm chỗ tốt nhất, tối ngủ phải có đàn em đấm lưng, mùa nóng phải có đàn em thay phiên nhau hầu quạt thâu đêm...

Phải trải qua rất nhiều công đoạn mới có được hình xăm hoàn chỉnh.
(Ảnh mang tính minh họa). 

Trải qua bao sóng gió cuộc đời, dù quá khứ buồn đã xa, nhưng với Lâm, nó dường như vẫn còn đọng lại. Đó có thể là bước ngoặt đưa Lâm đến với tương lai tốt đẹp hơn. Khi nhớ lại thời dĩ vãng của mình, Lâm tưởng như nó vừa mới ngày hôm qua: “Tất nhiên cuộc sống ở trại giam không chỉ có chuyện khi đã được “phong tước vị đại ca” rồi thì muốn làm gì cũng được. Bất kể kẻ nào khi vào đây cũng phải chấp hành những quy định bắt buộc của trại giam. Chẳng ai muốn sống cả đời ở chốn song sắt, dù họ có làm “ông này bà nọ”, có được đám “anh em cùng hội cùng thuyền” phục vụ tận tình thì rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ mất quyền công dân mà thôi. Về phần tôi, cũng may nhờ lĩnh hội được cuộc sống ở trại giam, ở đó cũng giống như một xã hội thu nhỏ: "có bon chen, có lừa lọc, có tất cả những “hỉ - nộ - ái - ố” ở đời nên tôi dần thức tỉnh và tự hứa với lòng rằng khi ra trại, sẽ quyết tâm làm lại cuộc đời”. Và quả thực như lời Lâm nói, hiện tại Lâm đã trở thành bố của hai đứa con ngoan, có một người vợ hiền biết giúp chồng rời xa quá khứ, đoạn tuyệt với những sai lầm không đáng có của một thời trai trẻ, bồng bột.

Nói về hình xăm còn lưu lại trên cơ thể, Lâm cho biết, rất nhiều lần anh muốn xóa dấu tích đáng buồn ấy, nhưng không có cách nào có thể xóa được. Đây cũng là điều duy nhất còn làm cho Lâm trăn trở, nhiều lúc tự xỉ vả bản thân. Rồi Lâm khẳng định: Thời còn “gọi gió hô mưa” trong thế giới đao búa, hầu như tay giang hồ nào cũng muốn “đóng dấu” lên thân thể mình những hình xăm bắt mắt. Với họ, những hình xăm ấy là “chứng chỉ” thể hiện vai vế, đẳng cấp. Thế nhưng, khi tất cả những bồng bột, xốc nổi của thời anh chị qua đi, về với xã hội, những hình xăm ấy chẳng khác nào dấu ấn của quỷ dữ, nhiều khi đẩy họ lún sâu vào thế giới tội tình”...      

Doãn Nguyên Hưng

Vằn vện với... đời! (3)